truyện ngắn: nhiều tiền để làm gì – gặp nạn – Botruyen.com

truyện ngắn: nhiều tiền để làm gì - gặp nạn

Tiêu đề:giới thiệu
Chap 1
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng thị trấn phát triển.gia đình tôi củng dư tiền chút như lời mở đầu,cụ thể gia đình tôi kinh doanh tất cả thị trường lĩnh vực trong và ngoài nước…cụ thể như xăng dầu,bất động sản,hàng nhu yếu phẩm.vv
Tôi năm nay củng vừa đẹp tuổi 26 mới hoàn thành chương trình học.gọi cho oai chứ thật ra nợ môn mấy năm do ăn chơi đua đòi.sở dĩ quay đầu là bờ khi tôi có lần đi du lịch ở miền tây,vì giận bọn bạn nạp thêm thành viên mà tôi đánh lẻ,xui sao ngày hôm đó còn gặp bọn cướp các bác ạ.tiền nó lấy rồi thôi đi,cả điện thoại tôi dấu rồi vẫn bị lúa đi mất,tụi nó chích điện tôi đến bất tĩnh,may sao được nhà dân gần đó cứu tôi,không khéo chắc tôi củng toi mạng vì ở ngoài đồng ruộng rồi.
Khi tôi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường bệnh rồi,miệng khát khô cả họng.cố gắng bấm chuông ở đầu giường kêu y tá,mà moẹ cái chuông đâu,wtf…định hình lại nhìn xung quanh,thì ra ở đây chắc là trạm xá nhỏ,vì phòng có 3 cái giường,cái quạt trần và 3 cái tủ để cạnh đầu giường hết.
Nằm một mình như vậy ráng kêu nhưng không nổi các bác ạ.tay thì đang truyền nước,người thì ê ẩm như mới bị té núi xuống vậy.được 10p trôi qua thì củng có một chị y tá đi vào😭.chị lại gần nhìn tôi xong kiểm tra những thứ cơ bản.tôi ráng cất giọng…
-tôi:chị ơi cho em nước
Chị nhìn tôi xong vội đi lấy nước đem vào,nhưng là màu đục đục.nhưng tôi khát quá rồi,kệ đi uống trước tính sao.tôi làm một hơi hết ly xong thì nằm xuống lấy lại sức.
-chị y tá:nước em mới uống là hạ sốt,em bị suy nhược cơ thể và sốt cao.giờ em nằm nghĩ đợi chị cho ăn cháo rồi mới ngủ tiếp nha.
Tôi không mở miệng trả lời được nên chỉ gật gật đầu.Nói không ngủ vậy thôi chứ tôi lại thiếp đi khi chị vừa đi ra khỏi phòng,đến khi chị vào lại thì lây tôi dữ lắm tôi mới dậy nổi.tôi mở miệng ráng ăn miếng cháo mà chị đút.ăn được chắc đc nữa hộp thì tôi lắc đầu ra dấu hiệu cho chị biết là tôi không muốn ăn nữa.chị củng ngưng và chùi miệng tôi sơ và bảo tôi ngủ tiếp đi.
Tôi ngủ một giấc tới tối thì củng dậy, người tôi nghe đỡ hơn nhiều,tôi có thể cử động bình thường lại rồi nhưng còn yếu vì ngồi lâu mau mệt.tôi nhìn xung quanh cố gắng kêu chị y tá.bước vào không phải chị hồi sáng mà là một người khác,có lẽ trẻ hơn cả tôi rất nhiều.
-tôi:cô y tá ơi,tháo kim ra giúp em được không.em cần đi vệ sinh.
-cô y tá mới:anh đợi em xíu nhé,em tiêm anh thêm liều thuốc rồi e tháo kim luôn.anh nhớ chuyện gì xảy ra chưa.
Hỏi tới thì tôi mới nhớ,tôi nhớ tôi bị cướp.tỉnh lại thì đã như vầy.tôi mượn điện thoại gọi cho người nhà không ai khác là mẹ tôi.nhưng tôi không nói thật mẹ tôi hay vì sợ bà ấy lo lắng.nếu biết tôi bị cướp ra nông nổi như vầy chắc bả tống tôi đi mỹ ở với chị tôi thật.thậm trí sợ cái chức trưởng công an ở cái huyện nhỏ này bay màu mà không biết lý do.
-tôi:alo mẹ hả,con đây
-mẹ:mày đi đâu qua nay tao gọi không nghe máy.mày có còn coi bà già này là mẹ mày không.
-tôi:con bị mất cái túi,tiền bạc điện thoại mất hết rồi.mẹ cho người chuyển tiền xuống cho con gấp giùm nha.rước con về.
Sau đó tôi hỏi địa chỉ chị y tá và nhắn tin gửi cho mẹ tôi hay,không kèm theo chữ gấp.sau khi tiêm thuốc tôi xong,đợi chị y tá tháo kim là tôi phóng như bay vào tolet giải quyết.các bạn củng biết truyền nước thì xã lũ như thế nào rồi đó.giải quyết xong quay lại giường nằm thì đói quá,lên phòng trực gặp chị y tá nhờ vã mà ngại lắm các bác ạ.
-tôi:chị ơi,em đói quá.chị có thể nào mua giúp e phần ăn được không.em gặp nạn nên tiền bạc em mất hết rồi,gia đình em chắc sáng mai mới đem tiền lên được.mai em gửi lại chị gấp đôi luôn được không.
Thật là từ nhỏ tới lớn tôi chưa bao giờ như thế này các bác ạ,mà đói quá tôi chịu hết nổi mới như vậy.không thì tôi củng bấm bụng mà ngủ rồi.đợi tiền thì củng nhanh lắm 3 tiếng mới có.mà giờ trời đã khuya chắc củng sáng sớm mới có quá.haizzzz 😔
-em y tá:em còn trẻ à,anh cứ xưng bằng em nhé.bây giờ trễ rồi.có đưa tiền anh củng không mua được gì đâu ạ.với lại vùng quê mà anh,6h tối là người ta ngủ hết rồi.anh lại đây nè.
Nhìn kỹ thì nhỏ tuổi hơn thật,mặt củng xinh.củng đi lại hướng ẻm kêu thì một bàn đồ ăn.nghĩ trong bụng tướng nhỏ con mà ăn lắm thế.tôi nhìn mà thèm vì bụng tôi rất đói.

Em y tá nhìn tôi mà mỉm cười vì mặt ngu người của tôi.củng phải thôi.đang đói có cơm trắng củng thấy ngon chứ huốn gì có đồ ăn thơm nóng trước mặt.mặt dù đó giờ tôi ăn toàn món ngon vật lạ.nếu ở nhà nấu kiểu này chắc tôi cho đuổi đầu bếp quá.mà nơi khác,gặp không tiền,hoàn cảnh thì éo le,quan trọng nhất là cái bụng tôi rất đòi nên giờ có đánh tôi củng ăn.
-em y tá:em nấu nhiều lắm,nấu cho phần anh nữa.nên anh không chê thì ăn chung với em.
-tôi:đói có ăn là được rồi sao nỡ chê được.
Tôi củng không đợi mời ngồi xuống mà ăn như ma đói.em y tá thì sợ tôi nghẹn mà đi lấy thêm nước lọc nhắc tôi từ từ thôi.đồ ăn em nấu công nhận ngon thật các bác ạ,không phải tại e đói đâu.vì bình thường em ăn 2 chén là nhiều lắm rồi.có đói ăn chén thứ 3 thì không bàn cãi,còn đằng này em ăn tới 5 chén.vì rất ngon.tính hỏi ẻm xem làm đây lương bao nhiêu,về nấu em ăn thôi không cần làm y tá nữa.em trả lương gấp 5 lần ở đây.
Vừa ăn vừa trò chuyện,nôm na đại khái thì củng hiểu ở đây là một xã nhỏ ở Đồng Tháp Cao Lãnh.trạm xá này có 2 người là chị hồi sáng và ẻm bây giờ.bình thường không có trực đêm đâu,vì em không có người thân,lại bị nặng nên sáng này 2 người họ chia nhau ra trực lo cho em.chị hồi sáng thì 33 rồi,có chồng và một con nhỏ nên không ở lại trực đêm được,còn ẻm thì 24 vừa tốt nghiệp đi về làm luôn,chưa có người yêu🤣.
-tôi:trực đêm mình mà thân con gái không sợ sao?
-em y tá:sợ chứ anh,nhưng em củng có xíu võ phòng thân.với công an xã củng gần đây nên em củng đỡ lo.mà anh bị vậy sợ củng phải trực biết sao được.mà anh tên gì thế?
-tôi:anh tên M.26 nồi bánh chưng rồi.em tên gì?
Em y tá:em tên Thư,hình như anh không phải người ở đây.em có nghe nói anh bị tai nạn.
-tôi:đúng rồi,anh ở Bình Dương á.đi chơi dưới này,xui bị cướp nên mới ra nông nổi này nè.
-Thư: trời ơi,củng may cho anh là còn mạng đấy.lúc em nhận được thông tin là anh được gia đình bác 4 đưa đi cấp cứu,họ nói tưởng anh chết rồi.còn báo công an xuống nữa.nhưng thấy anh còn thở yếu nên mới đưa anh lên đây cấp cứu đó chứ.
-tôi:anh không nhớ gì cả.chỉ nhớ bị lấy tiền điện thoại với xe thôi.mai anh khoẻ em giúp anh chỉ nhà bác gì đó cứu anh được không.anh muốn cám ơn người ta tiếng.
-Thư:dạ bác ấy củng gần nhà em,củng dòng họ.mai anh khoẻ em dắt anh xuống đó chơi cho biết nhà em.nếu muốn cám ơn thì chắc bác 4 không cần đâu anh ơi.em hiểu bác em mà.
-tôi:phải cám ơn chứ em,mua ít quà biếu bác nữa.
-Thư:bác em không nhận đâu.thà anh xuống nhậu bác vì chén bác em còn thích hơn,mà anh như vậy kiêng rượu bia một tháng nhé.
-tôi:anh đó giờ không có nhậu,nhưng thôi để mai tính.
Nói rồi tôi phụ em dọn nhưng em không cho,kêu tôi đi lại vài vòng cho cứng cáp rồi đợi em dọn dẹp xong kiểm tra đưa thuốc uống rồi đi ngủ.tôi ăn xong củng nghe khoẻ lại rồi nên dự định chắc mai tôi về lại trên nhà.hoặc dưới này nếu có chỗ ngủ tốt hơn thì tôi sẽ ở lại xem mua vài thiết bị tặng cho trạm xá này để tốt cho bà con,và tôi sẽ xuống kiếm ông 4 gì đó xem cho ông được gì cho.nếu đưa tiền đưa quà thì có lẻ đúng là ông sẽ không lấy,nhưng lấy danh nghĩa là mạnh thường quân cho ông gì đó chắc ổn mà.
Tôi mượn điện thoại Thư gọi cho quản gia.kể tình trạng thật tôi xảy ra và đề nghị bắt mấy người mà cướp tôi hôm qua.ông quản gia nghe mà như heo bị giết vậy,tôi phải trấn an mấy lần là mình không sao.ổng nói là để ổng giải quyết nội trong sáng ra sẽ tìm ra nghi phạm.còn tiền và người thì đã xuống tới đây gần tới,dự định tiếng nữa.ổng đòi đi xuống lo cho tôi nhưng tôi không cho,sự mẹ tôi nghi ngờ,thêm cái nữa giám ổng đi trực thăng xuống lắm.rồi đáp xuống ruộng hay gì…haiz
Mọi thứ đã ok,tôi củng leo lên giường đi ngủ.nhưng chưa được 10p chuẩn bị ngủ thì thấy Thư ôm mềm xuống nằm giường kế bên.tôi có hỏi thì nói là sợ ngủ quên rồi tôi bị gì kêu không nghe, nhưng tôi biết thừa là ẻm sợ ma.chứ y tá nào ngủ mà để bệnh nhân thức bao giờ.
Tôi thì suy nghĩ về cuộc đời tôi lại về mấy ngày qua,lỡ tôi chết đi,hoặc bị gì.thì tôi đã làm gì có ích cho cái gia đình này.nợ mọi người lời xin lỗi.thậm trí có nhiều người vui vì bớt đi một người vô tích sự.suy nghĩ hồi chìm vào giấc ngủ hồi nào không hay.còn Thư thì thức bấm điện thoại,ngủ được lúc Thư lây tôi dậy vì có ai ngoài trạm xá kêu tên tôi.
Chắc quản gia cho người xuống đón tôi đây mà.tôi ráng lết ra xem ai vì Thư dặn tôi xác nhận mới chịu mở cửa cho vào vì an toàn.tôi ra thì thấy thằng cu bo,nó là tay sai đắc lực của ông quản gia.vừa gặp tôi đã la làng lên rồi.
-cu bo:cậu chủ cậu chủ,em cu bo nè cậu chủ.
-tôi:tao đâu có điếc hay mù đâu,mày mà kêu tao tiếng cậu chủ nữa tao quăn mày xuống sông cho hà bá bây giờ.
Nó nghe xong hoản hồn thì bịt miệng lại mà gật gật đầu.còn cái Thư thì lấp ló bên trong mà hóng xem chuyện gì xảy ra.tôi củng không nói với thằng cu bo nhiều.chỉ dặn nó đi lo mấy chuyện tôi kêu làm.đại khái là mua ít đồ,và rút tiền mặt cho tôi.vì tôi biết theo lời Thư kể thì ở đây muốn rút tiền phải đi đoạn khá xa.ngồi đợi nó mà muốn ngủ gục,lựu đạn,tôi mà về trên đó là chết với tôi.60p trôi qua nó mới xuất hiện,thả 3 cái balo to hơn cả tôi xuống đất.
-tôi:mày mua gì lắm vậy hả thằng ngu kia.
-cu bo:thì em nghe lời cậu dặn,đi mua ít đồ cho cậu,rút tiền,với mấy món đồ cậu dặn.
-tôi:ít của mày đấy à.rồi tao sao mang nổi.
-cu bo:thì có em đây chi,em mang cho cậu chủ chứ em có nói để cậu mang đâu.
-tôi:rồi tao có nói là mày mua về để mày mang à thằng đầu tôm.
-cu bo:thì bình thường là em mang không mà,mà đầu tôm là đầu gì cậu?
-tôi:đầu shit,mày soạn tao bộ đồ tao mặt bây giờ,cái điện thoại của tao và cài những thứ tao cần.2 cái điện thoại còn lại và 2 cái laptop để đằng phòng kia cho tao.nhanh
Cu bo làm theo lời tôi tốc độ bàn thờ,tôi thì lấy đồ đi thây trước.bà mẹ nó mua xà bông tắm,sữa tắm,lột mụn đủ thứ trên đời.mà giờ này mà nó mua được tôi củng phải nể nó chứ.tắm xong ra tôi báo nó tin buồn.
-tôi:mày đi về trển nói với quản gia là đều xe nhà xuống cho tao(xe nhà là xe nội thất bên trong như cái nhà di động,của hãng mẹc á).và chiếc xe hơi nào của tao gầm cao xuống đây.rồi mai điều tra ra tụi cướp xe máy tao thì mày chạy cái xe đó đi sữa rồi về trển.tao cần ở đây vài ngày.
Tôi làm cho nó một tràn làm nó ngơ ngác chỉ biết ghi âm để nghe từng việc tôi dặn lại.tôi củng chả quan tâm nó nữa,hỏi nó balo nào chứa tiền thì lấy ra ít.còn lại kêu nó đem để vô cóp xe mà xe nào thì sáng mai về trển cho nó lựa đem xuống mà bỏ vào cóp.tôi không nói cụ thể xe gì là cho nó đau đầu chơi,cái tội bắt tôi chờ đến muỗi chích.
Quay lại giường bệnh thì thật ra tôi củng chả thích cái giường này cho lắm,vì vừa bé vừa không thoải mái,nhưng người tôi giờ rất là mệt với vừa trải qua một cú sốc đầu đời như thế thì tôi trân trọng mạng sống hơn,không còn ngông cuồng chê này nọ nữa,còn được thở ngắm gái là phước mấy đời rồi.nhìn ngó Thư xem ở đâu vì không còn thấy trong phòng nữa,lết lên phòng trực thì thấy Thư đang trên đó nhìn ngó đồ của tôi.tôi đến gần mà không hay,đến khi biết được thì giựt mình.củng phải thôi,đó giờ chắc Thư chưa bao giờ được dùng hay gần mấy thứ này.
-tôi:chụp hình đủ chưa,khui hàng ra nè.
-Thư:tại đó giờ tôi thấy nhiều rồi nhưng là loại khác,tôi biết này nhiều tiền nên mới thích lưu lại thôi.mà sao người nhà anh về rồi?
-tôi:nó là người làm của mẹ tôi,thấy tôi có nạn nên xuống giúp đỡ.vì quê nó gần đây nên nó tiện về thăm quê luôn.mà nè,mấy món đó Thư thích lắm à.thích thì lấy dùng đi nhé.
-Thư:trời ạ, giỡn quài anh.em thích thật nhưng không tự tiện nhận đồ người lạ.với món đồ giá trị nữa.
-tôi:anh nói thật,2 cái điện thoại và 2 cái laptop.em và chị y tá hồi sáng mỗi người 1 cái.đây là quà anh cám ơn đã chăm sóc anh mấy ngày qua.
-Thư:đó là việc của em mà chứ ơn nghĩa gì đâu anh.với anh giữ lấy mà dùng.em biết nhìn anh ăn nói như vậy biết anh củng giàu có đó,nhưng đừng phung phí quá anh à.
Trời ạ.nhiêu đây không đủ đêm tôi đi bay nữa.mà tôi củng đâu phung phí đâu,có 100 xài 10 củng đâu gọi là phung phí.này là 1000 xài 10 mà nên tôi phải được gọi là tiết kiệm đấy chứ.cở mà phung phí là tôi cho đập cái nơi này xây lên cái bệnh viện rồi.
-tôi:em cứ nhận đi.anh còn kêu gia đình anh hỗ trợ một số ít trang thiết bị y tế để cho người dân ở đây.và em và chị phải được cung cấp điện thoại và laptop để kế nối với máy móc đó để theo dõi hằng ngày.máy hiện đại lắm em,đâu phải như máy móc ở đây đâu em à.
Thư nghe tôi nói mà củng xiêu lòng nhưng vẫn còn e dè chưa giám nhận cho lắm.sẳn chém gió rồi tôi chém tới luôn.vì tôi tính tặng 2 cái này thôi.giờ phóng lao theo lao thôi.
-tôi:em nhận đi,nếu mọi thứ ổn thì em và chị sẽ được học nâng cao lên để theo kịp mà còn giúp cho bà con ở đây chứ.gia đình anh kinh doanh bên mấy cái này nên anh giúp được gì giúp.nếu không giúp em ở đây củng giúp vùng khác.không chỉ tỉnh em đâu,ở nơi khác nơi nào khó khăn anh củng làm y vậy đến khi hết máy móc thì thôi.
Thư nghe vậy củng gật gù mà nhận.nhưng em nó vẫn chưa biết mở thế nào,tôi phải cố gắng chỉ em nó.hướng dẫn và xài như thế nào nó hợp lý.tôi còn dặn dò là lên mạng xem thêm những video về cách dùng,chứ thật ra tôi mà chỉ chắc gần tới sáng mà giờ thì tôi rất buồn ngủ do có lẻ đã thấm thuốc rồi.
Đi ngủ giấc thôi.chào cả nhà